2013年2月21日 星期四

思念家鄉之河


思念家之河1956

翻譯:阮氏貞、張郅忻
照片:阮夢泉提供,越南西寧省


有一條碧綠的河
河如鏡映照竹籬的髮絲
心是夏日正午
陽光下波光粼粼
逝水是否存留
涓涓流水留有回憶多少?
河啊,沐浴我的一生!
我永存新鮮情感
 
之河,青春之河
親愛的越南南方之河
當岸邊竹林鳥聲常鳴
當魚群時隱時現跳躍
友人三五成群
鳥兒悠游水面
我伸展雙臂擁抱河
河亦大方擁我入懷

成年後各自有路
有人朝暮河邊捕魚
有人晴雨田地耕耘
我持槍離家抗戰
但心如狂風驟雨
仍在河邊徘徊

而今身處北方
胸膛裡心跳不時提醒
神聖之聲,南方之聲
我思念金色陽光
難忘懷蔚藍天空
陌生人也勾相思

偶而午後佇立樹下
心緒突湧
河涼爽形影
心流淌
心愛家!我心如河
南流北往
無可阻擋
我將返回夢想之地
我將返回家之河
我將返回所愛之河

Nhớ con sông quê hương


Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên song
Tôi dang tay ôm nước vào long
Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên song
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên song

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…
 
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như song
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghềnh thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

2013年2月12日 星期二

怪物入世—讀房慧真《小塵埃》




       《小塵埃》寫城市即景,筆下的「我城」即台北。台北多麼命好,有了舒國治,還有房慧真。

        如陳雪所言「房慧真擁有多麼令人欽羨的一雙眼睛」。若舒國治是將自己融入台北街巷,讓自己也成為台北風景;那麼房慧真就是一隻異獸,或孤魂野鬼般,獨立於所處時空之外,如此冷眼,卻如此溫柔的書寫被遺忘、被擠壓的人事地景。舒國治也確實成為房慧真筆下的台北風景,一篇寫兩人不期而遇,她有意避開,讓兩人的散步不受打擾,一篇則寫兩人相約,她故作無意,卻認真觀看舒的一舉一動。遇見於是成為內在戲劇性場景。

        而我必須強調的是,所有文字與觀看的清冷都源自於內在的熱力。朱天文評:「房慧真的同代作者裡,她也許是最心軟、最無我的一位。這兩樣特質,讓她總是看見生活中別人看不見的底層景觀、邊緣弱勢。」流浪女、郝愛、炒板栗、東北人⋯⋯,她筆下的零餘者、邊緣人在暗巷裡現身,不是狗仔隊大開閃光燈不顧人情的喀擦拍照,而是撿拾某種碎片般,將那些早已碎裂的,拼貼成形,這是文字的體貼,她的溫柔。

        不同於《單向街》時期的學生身份,寫作《小塵埃》時,她在三十五歲時做了人生第一份正式工作——記者。怪物冷眼,卻更入世,透過記者身份,她見舒淇讀吳柳蓓的《移動的裙擺》、顧玉玲的《我們——移動與勞動的生命記事》,大明星的繁華與單純;她見拾荒者給予他誠摯的朋友們,那些狗兒,最好的待遇。

        其中筆調最不「房慧真」的一篇要數寫樂生的〈這一夜,我們以唾沫、身體相連〉,敘述2007912日聲援樂生抗爭的一夜,詩人獻身,以身體為詩,文字於是更顯直接。

        最後一篇〈蜜月〉,一點也不甜蜜,寫情人在旅行途中爭吵,篇首寫父親帶著家族旅遊的苦痛記憶,篇末則寫她和情人來到相似地點,因細故爭吵分道揚鑣,不同的是,扮演弱勢的人不再是女性。她在茫茫人海裡尋他,「終於在某個街角瞥見你的身影,按鈴、奪車門而出,向你狂奔而去,緊緊抓住你的衣袖。」我幾乎可以感覺到那種被抓住的力道,終於和父母一般,「沒有別的選擇,貌合神離,踢傷腳,撕破臉,也得一起走下去」。那些無法理解的錯誤,終於要在這一刻明白,人世不過如此,手又握了緊一些。

        對於此書,我唯二不愛的是題名與書封設計,這絕對是個人主觀好惡,作者確實道出我生命中無盡的小塵埃,然而,近日太多以「小」為名的書籍,小確幸小寂寞之類,令人不免疲憊。書封顏色單純,但多裹一層透明紙封,翻閱有些不便。而事實上,運詩人的文字如此不甜美,也不需要甜美。